Từ đó, đưa ra công thức tính toán như sau: Gọi A là tổng số ngày trong 1 chu kỳ kinh nguyệt. Gọi X là ngày rụng trứng. Ta có công thức tính như sau: A - 14 = X. Ví dụ: Nữ giới có vòng kinh nguyệt kéo dài 31 ngày, ta có thể tính ngày rụng trứng như sau: 31 - 14 = 17. Những dấu hiệu mang thai đầu tiên mà chị em cần biết Sau khi quan hệ từ 10 - 15 ngày, có thể thử thai để kiểm tra kết quả, và trong thời gian này, nếu bạn xuất hiện các dấu hiệu có thai dưới đây thì khả năng mang thai là rất cao: • Trễ chu kỳ kinh nguyệt. • Hay buồn nôn, đặc biệt là khá nhạy cảm với các món ăn hoặc mùi lạ. nh 1 kich ban thoi,nhu nhau ca ma,em yeu anh,anh cung yeu em nua,nhunq ma toan la lua tinh nhau thoinhung ma bay gio thi het roi!amy:nguoi dung qua buong tay nhe nhang,roi lai khong noi ra 1 loi.em domain authority tu lau lam mang đến anh hieu ra tinh em.vi da teo gang that nhieu ma anh nao dau tuyệt biet,trai tim em van thông thường thuy nhu ban dau.ver 1 : loren kid thi la vay Giấu Em Sâu Trong Thời Gian Chương 56 Chương trước Chương tiếp Gió tháng hai tuy rằng lành lạnh nhưng không đến mức lạnh thấu xương, cũng pha thêm một chút hơi thở nhẹ nhàng, trong không khí ngập tràn hương cỏ xanh. Chu Thời Diệc vừa mới đậu xe xong, lúc cầm chìa khóa đi vào tòa nhà, bên cạnh bồn hoa có một bóng người đang đứng. Thực hiện xét nghiệm SAR-CoV-2 (bằng các kỹ thuật nhằm phát hiện tình trạng nhiễm SAR-CoV-2) nếu người bị BBCB đang trong thời gian điều trị tại cơ sở khám bệnh, chữa bệnh nghi ngờ mắc COVID-19 như các dấu hiệu ho, sốt, chảy mũi, đau rát họng, tức ngực, khó thở, đau Ký ức thời gian khó qua bộ sưu tập tem phiếu, sổ gạo khổng lồ. Anh Hoàng Anh Tuấn (sinh năm 1988) - Đại úy Công an huyện Gia Lâm, TP Hà Nội là người đam mê sưu tầm những hiện vật thời kỳ bao cấp những năm 70-80 thế kỷ trước. Việc sưu tầm mang lại cho Tuấn nhiều hiểu Quan điểm của tôi là, thực sự rất mất thời gian nếu làm mono, vậy nên cứ "Ồ, thế chúng ta phải làm trước với stereo" đã." So my point is, it took a long time to do the mono, and then it was, 'Oh, yeah, we gotta do stereo'." Sau khi đã xóa sự kiện, có thể mất một chút thời gian để sự ARLPs. Trong phòng không mở đèn, một mảng đen kịt, bóng trăng chiếu xuống, bóng người lay Tầm Tầm không nhớ rõ đây là vòng thứ mấy trong góc, điện thoại của cô không tiếng động mà lóe sáng, sáng lên rồi lại tắt, tắt rồi lại liếc mắt nhìn rồi ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục xoay vòng, một chân mũi chân đứng thẳng, chân còn lại cong lên, xoay tròn, rơi xuống đất…. Điện thoại vẫn sáng, chủ nhân cuộc gọi này quá cố chấp, sau khi ngắt vài giây lại gọi tiếp. Nguyễn Tầm Tầm làm xong động tác đá cao chân cuối cùng, gót chân hạ xuống đất, thở ra một quay người lấy khăn mặt đặt trên lan can, tùy ý lau mồ hôi, đi về phía góc phòng, cầm lấy điện thoại còn đang lóe sáng trên sàn nhà, cúi đầu liếc nhìn thời gian, 8 giờ đó, bắt máy.“Sao?”Đầu bên kia truyền đến giọng nói thô khoáng của bạn cùng phòng Đào Đại Bảo “Bà cô của tôi ơi, cậu đang ở đâu?”Nguyễn Tầm Tầm đi vào phòng thay quần áo, để điện thoại kẹp bên tai, bắt đầu thay quần “Ra liền.”Hai mắt Đại Bảo tối sầm lại, nhất thời cuồng loạn, quát “Mẹ kiếp, con mẹ nó cậu còn chưa ra ngoài sao? Rốt cuộc là cậu bắt gian hay là tớ bắt gian? Trời lạnh thế này, bà đây đứng trước cửa chờ cậu hơn nửa tiếng rồi….” Nửa tiếng trước, Đại Bảo gọi điện thoại tới nói, cô thấy Thiệu Bắc đi theo một cô gái vào trong một khách sạn năm ngâm nga cởi quần áo, trên người chỉ mặc đồ lót, dáng người rất đẹp, cổ tinh tế, xương quai xanh thanh tú, bụng dưới bằng phẳng tinh xảo, khe bụng như ẩn như hiện, bên dưới là một đôi chân thon dài cân đối. Cô rất trắng, ánh trăng hơi yếu chiếu xuống làm nổi bật da thịt trắng như tuyết, tinh tế tỉ mỉ, điểm duy nhất không được hoàn mỹ có lẽ chính là những vết sẹo nhỏ lộn xộn, ngang dọc tứ tung trên cổ mắt nhàn nhạt lướt qua, mỗi lần nhìn thấy thì trái tim cô liền chìm xuống, luôn luôn nhắc nhở chính đi, những thứ này đều là do chuyện ngu xuẩn mà mày làm Bảo trong điện thoại còn đang hùng hùng hổ hổ. Cô kéo điện thoại ra xa, nhíu mày nói “Ra liền.” Đại Bảo cảm giác như mình sắp nổ tung, nhưng trong nháy mắt đã bị nửa câu nói sau của cô làm cho dập tắt.“Đúng rồi, lễ kỉ niệm thành lập trường ngành các cậu còn thiếu mấy nhà tài trợ?”Đại Bảo là Bộ trưởng ngoại giao của ngành, lễ kỉ niệm thành lập trường năm nay bỗng nhiên được tổ chức sớm, sắp bắt đầu rồi, việc thương lượng tài trợ của cô vẫn chưa xong xuôi, giọng nói lập tức nhỏ xuống “Hai.”“Được, ngày mai tớ giúp cậu đi nói chuyện.”Đại Bảo thấy mục đích đã đạt được, híp mắt nở nụ cười “…… Chờ cậu bao lâu cũng được.”“…………..”Cô cũng không biết tại sao, Nguyễn Tầm Tầm đối với ai cũng lạnh nhạt, nhưng những nhà tài trợ kia lại sẵn lòng nể mặt cô lẽ là bởi vì cô ấy đẹp?Ai biết được, dù sao đây vẫn là một xã hội nhìn Tầm Tầm thật sự xinh đẹp, từ nhỏ đã vậy, khi còn bé đã không ngừng được chú ý trong đám trẻ con, sau khi lớn lên thì vẫn chói mắt trong đám đông. Đặc biệt là đôi mắt kia, Đại Bảo nói, cho cô ấy một cái đuôi cô ấy sẽ biến thành một con “Hồ ly tinh”.Nhưng mà, “Hồ ly tinh” cũng có lúc bị cắm sừng sao?Nói không chừng là gặp phải “Bạch cốt tinh” rồi.………….Nửa tiếng sau, Nguyễn Tầm Tầm đứng trước cửa phòng 808. Mái tóc đen dài đến eo được tết lại vòng sau tai, để lộ ra cái trán trơn bóng, lỗ tai tinh đã thay quần áo bình thường, áo lông dày màu đen, phía dưới là quần bó màu đen, một đôi chân dài thẳng tắp cân xứng, chân mang giày màu nâu nhạt, sạch sẽ hào phóng, phong cách đơn phòng 808 không giống những phòng khác, cửa phòng sang trọng, cửa lớn được trang trí tinh xảo, Đại Bảo nói đây là phòng lớn Tầm Tầm không cảm xúc chuẩn bị gõ cửa thì bị Đại Bảo ở phía sau kéo lại “Cậu có bệnh à, gõ như thế thì bên trong sẽ mở sao? Có thể chuyên nghiệp một chút không?”Nguyễn Tầm Tầm hơi nhìn cô, gật đầu, lui về bên cạnh một bước, nhún vai nói “Cậu làm đi.” Thật sự, cô thừa nhận, ở phương diện bắt gian này, Đại Bảo chuyên nghiệp thấy Đào Đại Bảo từ cái túi đen phía sau móc ra một bộ quần áo công sở không biết lấy đâu ra, nhanh chóng mặc vào, lại đội thêm một cái mũ lưỡi trai, hoàn toàn che khuất khuôn lát sau, cô lại từ trong túi móc ra một cái camera nhỏ, Nguyễn Tầm Tầm líu lưỡi “Camera của tớ sao lại ở chỗ cậu?”Đại Bảo lườm một cái, không có thời gian phí lời, đưa camera cho cô, nhẹ giọng nói “Cậu mù à, ở đây có một cái mắt mèo, bên trong nhìn thấy được, nếu như nhìn thấy một vị đại phật là cậu đứng ở đây như vậy, quỷ mở cửa cho cậu đó? Trốn ở bên này, tớ làm, cậu nghe tớ chỉ huy, cậu đứng ở góc tường bên kia trước đi, đợi lát nữa cửa vừa mở thì cậu lập tức xông vào bên trong, sau đó cậu cầm camera nhanh chóng quay tiểu tam kia, quay xong thì cậu hãy bỏ chạy, tớ thay cậu chặn đánh hai người bọn họ một trận, khi về chúng ta sẽ đăng video lên website trường…..”Đại Bảo từ nhỏ đã luyện Karate và Taekwondo, còn lấy được không ít phần thưởng. Cánh tay và bắp đùi của Thiệu Bắc nhỏ, vốn không phải là đối thủ của cô ấy, Nguyễn Tầm Tầm hoàn toàn tin tưởng, một mình cô ấy có thể đánh hai người bọn họ một trận.“Đừng ra tay quá nặng.” Cô ngắt Bảo lạnh lùng nhìn sang “Không nỡ sao?”Nguyễn Tầm Tầm xem thường nói “Ai không nỡ người đó là cháu, tớ lo lắng cậu không biết nặng nhẹ sẽ gây ra sự cố, phiền phức.”Đại Bảo hít một hơi, lộ ra nụ cười sâu xa “Tớ phát hiện ra cậu thật là không tim không phổi.”Cô không nói gì nhún nhún vai, cầm camera đi về phía góc tường rồi đứng đó, nhìn Đại Bảo ra hiệu ok. Không biết tại sao cô lại đột nhiên có hơi hồi hộp, đã nhiều năm rồi chưa có hứng thú, bỗng dưng lại từ đáy lòng chậm rãi sinh Bảo hiểu ý, đè thấp vành mũ, gõ cửa, túm lấy cổ họng, giọng nói thành thạo“.”Rầm rầm….mười giây sau mới nghe thấy bên trong có tiếng bước chân truyền đến.“Cót két” một tiếng, khóa cửa được cửa mở ra một cái khe, Đại Bảo mạnh mẽ đạp chân về phía cửa, nhìn Nguyễn Tầm Tầm phía sau gọi “Nhanh.” Người bên trong căn bản chưa phản ứng lại được, tay suýt chút nữa bị cửa kẹp, mắng to một tiếng “Mẹ kiếp, con mẹ các người là ai vậy?!”Cô nhân lúc này lập tức ôm camera quay người vọt thảy đều là bất ngờ không kịp chuẩn đôi mắt chìm trong u ám xuyên qua ống kính camera, trực tiếp chạm vào đáy mắt của qua là nhìn tình cảnh trước mắt, Nguyễn Tầm Tầm có hơi không phản ứng kịp, tình huống gì đây?Phòng rất lớn, bố cục và trang trí gần giống như nhà ở, xung quanh chiếc bàn trong phòng khách là bảy, tám người, hoặc ngồi, hoặc đứng, đèn treo sáng sủa, ánh sáng hư ảo chiếu lên trên người bọn bọn họ đang đánh không khí ồn ào, căn phòng này cách âm cũng quá tốt rồi đó, vừa rồi hai người họ ở bên ngoài mà không nghe thấy tiếng động người chằng chịt, có một người đối diện với Nguyễn Tầm tầm, lười biếng dựa vào sô pha, hai chân bắt chéo, ngón tay thon dài cầm một lá bài, nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, thu hồi ý cười nơi khóe miệng, nhìn về phía hai người “Khách không mời mà tới” đang đứng ở mở cửa chính là một anh chàng đẹp trai lý sự hà khắc, chỉ vào Nguyễn Tầm Tầm quát mắng “Cô quay cái gì mà quay, con mẹ nó cô đến cùng ai vậy?”Đại Bảo tiến lên nắm chặt ngón trỏ của người đàn ông đó, dùng sức bẻ xuống, khẩu khí so với anh ta còn hung dữ hơn “Con mẹ nó anh chỉ lung tung à, bà đây đá tung trứng của anh, người đâu? Rõ ràng là tôi nhìn thấy anh ta đi vào căn phòng này.”Chỉ nghe thấy tiếng “Rắc rắc”, âm thanh của xương bị kia đau đến nhe răng nhếch miệng, ngồi xổm xuống, mắt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi “Tôi nói con mẹ nó cô ăn hiếp người ta!”Mấy người xung quanh bàn đều sợ ngây phòng yên tĩnh trong chốc lát, một vài âm thanh mơ hồ truyền đến. Bên cạnh phòng khách còn có một gian phòng nhỏ, một cái phòng rất nhỏ, dựa theo bố cục thì hẳn là nhà vệ như là âm thanh từ nơi đó truyền Tầm Tầm giơ camera đi tới. Tất cả mọi người ngưng trọng nhìn cô, nhìn cô từng bước từng bước đi tới, đến càng gần, âm thanh truyền vào trong tai cô càng rõ vài âm thanh nhỏ vụn vang lên.“Cô gái này xinh đẹp như vậy còn có thể bị cắm sừng sao?”“Khó nói, đàn ông không chống đỡ nổi mê hoặc, bình thường.”“……”Người đàn ông ngồi ở giữa ghế sô pha kia, ánh mắt vẫn rơi trên người Nguyễn Tầm Tầm, đánh giá từ trên xuống dưới. Dáng người cô đẹp đẽ, tất cả lồi lõm đều vừa đúng, chỉ là sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt phức Tầm Tầm đứng yên tĩnh trước cửa một lúc, tất cả mọi người đều cho rằng cô không dám đẩy cánh cửa kia ra, phụ nữ mà, hơn một nửa là ồn ào rồi cho qua, nào dám trở mặt thật?Dáng vẻ của mọi người đều là xem kịch vui, nửa giây sau, một tiếng “Ầm-“ vang người kinh hãi, chỉ thấy cô đột nhiên nhấc chân đạp cửa nhà vệ sinh, giơ máy quay nhắm về phía hai người bên Tầm Tầm nhận ra “Bạch cốt tinh” này, Trương Man, cùng một khoa với cô, không cùng lớp. Ánh mắt cô lạnh dần, một lần nữa điều chỉnh góc Man hét lên một Bắc thiếu bình tĩnh quay đầu, cho đến khi thấy rõ gương mặt ở cửa thì nhất thời cứng đờ.“Tầm….. Tầm….?”Nguyễn Tầm Tầm giơ camera lên, giọng nói có hơi xem thường “………Tiếp tục?”Mọi người đều kinh ngạc đến miệng cũng không khép lại kiếp, diện tích ám ảnh tạo thành trong lòng người đàn ông này cũng có thể bao trùm cả địa cầu nhỉ?Ngạn ngữ nói đúng lắm, “Hoàng phong vĩ hậu châm, tối độc phụ nhân tâm”*. * Đuôi của con ong chích rất là đau, độc ác nhất là lòng dạ đàn bàQuả nhiên phụ nữ càng đẹp thì càng không đáng tin, mỹ nhân rắn rết, cũng không phải không có dạ cô gái này đủ độc ác. tổng hợp và liệt ra những giấu em sâu trong thời kì dưới đây hello vọng sẽ giúp người dùng với thêm những sự lựa chọn thích hợp và với thêm những thông tin có ích nhất Bạn đang xem giấu em sâu trong thời gian Em Sâu Trong Thời Gian – Truyện FULL Xem ngay Em Sâu Trong Thời Gian – Tg Nhĩ Đông Thố Tử – Đọc truyện Xem ngay EM SÂU TRONG THỜI GIAN – LustAveland – Truyện ngôn tình … Xem ngay 4.[Review] Giấu em sâu trong thời gian – Typical Vietnamese Lady Xem ngay em sâu trong thời gian chương mới nhất – SSTruyen Xem ngay Em Sâu Trong Thời Gian – Nhĩ Đông Thố Tử – Book Truyện Tác giả Ngày đăng 1 ngày trước Xếp hạng 11361 lượt thẩm định Xếp hạng cao nhất 3 Xếp hạng thấp nhất 3 Tóm tắt Giấu Em Sâu Trong Thời Gian ; Designer JianFei ; Thể loại 1Vs1, Duyên trời tác hợp, Đô thị tơ duyên, HE, Helloện đại, Ngôn tình, Sạch, Music xử, Sủng, Thầm mến, Xem ngay book/giau-em-sau-trong-thoi-gian/ Em Sâu Trong Thời Gian – Chương 18 – Wattpad Xem ngay content material – Fb Xem ngay trăm25E1phần trăm25BAphần trăm25A5u-em-sphần trăm25C3phần trăm25A2u-trong-thphần trăm25E1phần trăm25BBphần trăm259Di-giantphần trăm25C3phần trăm25A1c-giphần trăm25E1phần trăm25BAphần trăm25A3-nhphần trăm25C4phần trăm25A9-%25C4phần trăm2591phần trăm25C3phần trăm25B4ng-thphần trăm25E1phần trăm25BBphần trăm2591-tphần trăm25E1phần trăm25BBphần trăm25ADthphần trăm25E1phần trăm25BBphần trăm2583-lophần trăm25E1phần trăm25BAphần trăm25A1i-hiphần trăm25E1phần trăm25BBphần trăm2587n-%25C4phần trăm2591phần trăm25E1phần trăm25BAphần trăm25A1i-nhphần trăm25C3phần trăm25A2n-s/2930754867206832/ Em Sâu Trong Thời Gian – Chương 37 – Đọc Truyện Mới Xem ngay Xem ngay Với những thông tin san sớt trên về giấu em sâu trong thời kì trên những trang thông tin chính thống và độ tin cậy cao sẽ giúp người dùng với thêm thông tin hơn . Nguyễn Tầm Tầm thật sự rất muốn cho anh một cái tát. Trên thực tế, cô cũng làm như vậy rồi. Chu Thời Diệc xóa đi hình và video, tay ước chừng sức nặng camera, thấy vẻ mặt cô u ám thì không trêu cô nữa, lười biếng chìa tay ra, trả lại cho cô. Nguyễn Tầm Tầm đứng thẳng, không nhận lấy. Anh nhíu mày, gật đầu một cái nhìn cô, chế nhạo một câu “Làm sao, còn chờ tôi mặc lại cho cô à?” “Chát -” Nguyễn Tầm Tầm không do dự giơ tay cho anh một cái tát. Chu Thời Diệc không tránh, bất ngờ không kịp chuẩn bị, anh cũng không nghĩ đến phải tránh. Nhưng mà, Nguyễn Tầm Tầm không nghĩ đến là anh không tránh, thoáng chốc sững sờ. Chu Thời Diệc thu lại nụ cười, nhét trả camera lại cho cô, lạnh nhạt nói “Tạm biệt.” Quay người rời đi. Trở lại căn phòng, chỉ còn lại Trương Man cùng với mấy cô gái. Anh đi tới cửa, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bàn luận linh tinh của mấy cô gái, có lẽ chỉ là một vài món đồ xa xỉ, bát quái, đàn ông. Lúc Chu Thời Diệc nghe thấy tên mình thì nhíu mày, quay người ra ngoài. Anh dựa vào lan can hành lang châm một điếu thuốc, kẹp ở đầu ngón tay, vẻ mặt nhạt nhẽo cúi đầu ngắm nghía bật lửa trong tay. Ngọn lửa màu xanh lam cháy giữa ngón tay anh, chợt sáng chợt tắt. Không biết vì sao, giờ phút này anh lại nghĩ đến xúc cảm mềm mại nhẵn nhụi lúc bên trong căn phòng nhỏ, nếu như không có camera, phong cảnh dưới lớp áo sơ mi nhất định là khá đáng xem. Anh không nhịn được đưa tay sờ sờ gò má, vẫn còn hơi đau rát, anh hút một hơi thuốc, muốn gạt đi bóng hình nào đó trong đầu, nhưng chỉ phí công, ngược lại lại càng ngày càng rõ ràng. Có người đi đến trước mặt anh, gọi tên anh. Chu Thời Diệc hút thuốc, lười nhác trả lời một tiếng. Từ Thịnh đi đến bên cạnh anh “Sao rồi, đuổi kịp không -” Lời nói được một nửa, đuôi mắt thoáng nhìn thấy dấu năm ngón tay hồng hồng trên mặt anh, Từ Thịnh kinh ngạc thốt lên, đưa tay sờ “Má ơi, tình huống gì vậy?” Chu Thời Diệc dụi tàn thuốc một cái, thản nhiên quay mặt đi, cản tay anh lại “Tiểu Bạch đâu?” “Đại Bao đưa về rồi.” Người có búi tóc lớn là Tiểu Bạch Người mở cửa là Đại Bao. “Tay Đại Bao không phải bị bẻ rồi sao, có thể lái xe không?” “Chỉ là trật khớp thôi, tự nó về được, cậu đừng quên trước đây nó tốt xấu gì cũng đã từng đi bộ đội.” “…..” Từ Thịnh vẫn không tha “Ngược lại cậu nói cho tớ nghe một chút, mặt mũi cậu đây là xảy ra chuyện gì? Bị phụ nữ cào hả?” Chu Thời Diệc hít sâu một cái, ngậm khói trong miệng một chút, lúc nhả ra lại nở nụ cười, cúi đầu dụi tắt. “Tớ cởi quần áo của cô ấy.” Chỉ là mấy nút áo sơ mi, anh không giải thích nhiều. “…… Lợi hại.” Từ Thịnh trừng mắt, không nhìn ra, người bình này thường như quỷ, dáng vẻ cấm dục, mẹ kiếp, trực tiếp đưa tay vào sao? Từ trong nội tâm Từ Thịnh khâm phục anh, người này, dường như mãi mãi là như vậy, dù cho có chuyện gì, khi vào tay anh đều trở nên thuận buồm xuôi gió, dễ dàng. Lúc đi học, Từ Thịnh giống anh, cả ngày chơi bóng, cà lơ phất phơ. Nhưng mỗi lần đến kỳ thi tháng, Chu Thời Diệc luôn đứng trong top 10, còn anh lại sau top 10. Khi đó Chu Thời Diệc đi đâu đều mang theo trái bóng rổ. Có một lần tự học buổi tối, giáo viên chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng phát biểu, lúc đến cuối cùng lại nói “…..Đúng rồi, Chu Thời Diệc, sau này giờ nghỉ trưa em không được ra ngoài sân thể dục nữa, ở trong lớp đọc sách đi, có vài giáo viên lớp khác đã tìm tôi phản ánh vấn đề này, nữ sinh lớp họ vừa đến giờ nghỉ giữa giờ là không thấy người đâu nữa, tất cả đều chen chúc sau lớp chúng ta.” Khi đó đa số nam sinh đều không muốn tập thể dục. Chu Thời Diệc đương nhiên cầu còn không được, nhưng Từ Thịnh lại không chịu, dựa vào cái gì mà cậu ta được như vậy, anh liền tìm giáo viên chủ nhiệm thương lượng chuyện không tập thể dục thì bị giáo viên chủ nhiệm từ chối một tiếng “Đẹp trai thì ở lại trong lớp, xấu xí thì đi ra ngoài tập thể dục.” Lý do khá là...cây ngay không sợ chết đứng. Lúc gần đi, giáo viên chủ nhiệm còn cho thêm một đao “Lớn lên không đẹp trai như người ta, kết quả học tập cũng không được như người ta, nhưng ý kiến lại rất nhiều.” ….. Sau này, khi thi Đại học, Chu Thời Diệc là Thủ khoa của khoa khoa học tự nhiên. Khi đó Từ Thịnh mới hiểu được, có một số người, mày vĩnh viễn chỉ có thể hít khói của họ. …………. Ngoài cửa sổ bỗng nhiên mưa to, bầu trời một mảng đen kịt, hai người dựa vào lan can hút thuốc. Từ Thịnh đánh giá trên dưới Chu Thời Diệc một chút, hỏi “Ôi, cậu nói xem, không phải là cậu cố ý chứ?” Chu Thời Diệc không hiểu “Cái gì?” Từ Thịnh chậc một tiếng “Nguyễn Tầm Tầm đó!” Chu Thời Diệc phản ứng lại, cúi đầu ngắm nghía bật lửa trong tay, lặng lẽ nói “Trí nhớ của cậu rất tốt.” “Những cái khác tớ không nhớ được, nhưng phụ nữ thì tớ chắc chắn không quên ai, đừng nói là cô ấy, các đời hoa khôi của trường mình hồi nhất trung tớ đều có thể kể cho cậu không sót một người, Nguyễn Tầm Tầm là hồi sơ trung, có vài học sinh lớp dưới từng theo đuổi cô ấy.” Chu Thời Diệc xoay người, nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, không lên tiếng. Từ Thịnh tới gần “Tớ hỏi cậu, rốt cuộc có phải là cố ý không?” “Cố ý cái gì?” “Còn giả bộ! Tớ nhớ rõ ràng trước đây cậu rất ghét cô ấy, cố ý chỉnh cô ấy à?” Chu Thời Diệc liếc nhìn anh một cái, giọng nói không để lộ tâm tình gì “Tớ có sao?” Từ Thịnh hừ lạnh một tiếng, cầm thú, còn không chịu thừa nhận………. Nguyễn Tầm Tầm và Đại Bảo trở về phòng, chỉ có Dư Vi Vi đang xem phim. “A Bối đâu?” Dư Vi Vi ngẩng đầu lên “Đi làm rồi, chưa về.” Cả người cô đều mệt mỏi, cởi giày, ném đồ sang một bên, ngã người lên giường muốn ngủ. Bên tai ong ong tiếng nói chuyện của Đại Bảo và Vi Vi, không quá rõ ràng. “Mẹ kiếp, hai tiện nhân này lại ở nhà vệ sinh….” “Lần sau, nhìn thấy Thiệu Bắc chúng ta sẽ mỗi người một cước tặng anh ta.” …………… Giờ lên lớp của Đại học năm ba quả thật cũng không nhiều, tất cả đều đang bận rộn với báo cáo thực tập học kỳ tiếp theo. Khoa vũ đạo không có báo cáo thực tập phải viết, tất cả mọi người bận rộn tìm kiêm chức, nhận quảng cáo. Sáng sớm ngày thứ hai, đồng hồ báo thức phòng 507 đúng giờ vang lên. Nguyễn Tầm Tầm dậy sớm nhất, cô còn buồn ngủ, theo thói quen vò tóc đi tới ban công vận động buổi sáng. Mùa đông ở Bắc Tuần rất nhanh trở lạnh. Thời tiết đầu tháng mười hai, sáng sớm sương mù đã vô cùng dày đặc, cô đứng trên ban công tầng năm duỗi chân, bên dưới khắp nơi hoàn toàn trắng xóa, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy vài người đang chạy bộ trong sương, bóng người tập thể dục buổi sáng, tựa như đặt mình trong cõi tiên. Tóc Nguyễn Tầm Tầm đen nhánh, vừa dài lại thẳng, xuôi dài đến eo. Tóc mềm mại xõa ra, tản ra sau lưng, hiện ra vòng eo không đủ một nắm tay của cô. Áo ngủ của cô rộng rãi, một chân đứng thẳng tắp, thon dài trắng mịn, chân còn lại gác trên lan can, giơ tay nhẹ nhàng ép xuống, một cái lại một cái, ung dung thành thạo, tóc đen nhẹ nhàng lay động theo động tác của cô, như bươm bướm bay múa. Sau khi cô làm xong năm mươi lần duỗi chân thì trên người đã ra một tầng mồ hôi mỏng, cuối cùng cảm thấy một luồng khí lạnh, kéo lại quần áo, trong miệng có làn khói trắng bay ra, xoay người tiến vào nhà vệ sinh tắm rửa. Nhưng mà, hôm nay trong phòng có người còn dậy sớm hơn cô. Lúc cô cầm khăn mặt đi vào, Trần Kỳ Bối đã tắm xong đi ra, đang vỗ nước lên mặt, Nguyễn Tầm Tầm cột tóc lại, lên tiếng chào hỏi “Hôm nay cậu dậy sớm vậy?” Trần Kỳ Bối đang xoa kem ra lòng bàn tay, nói “Ừ, sáng sớm còn có buổi biểu diễn, chín giờ rưỡi kết thúc.” Nguyễn Tầm Tầm kinh ngạc nhìn cô một cái, cầm khăn mặt dựa vào cửa “Gấp vậy sao? Mười giờ còn có tiết lịch sử văn học phương Tây, cậu kịp không?” “Đã nói với lớp trưởng rồi, không kịp thì xin nghỉ trước, khi về thì bổ sung giấy nghỉ phép sau, hết cách rồi, tháng này kinh tế có hơi eo hẹp.” Bút kẻ mắt của Trần Kỳ Bối hơi dừng lại một chút, đường kẻ mắt bị lệch, khóe mắt có một đường màu đen buồn cười hơi chếch xuống. Sự im lặng của cô, đã nói rõ tất cả. Mỗi người sống trên cõi đời này, thật ra đều là để trả nợ. Trần Kỳ Bối đang vì cá cược của bố mình mà trả nợ. Mà cô đâu phải là người có lỗi? …………… Thầy giáo già dạy môn Lịch sử văn học phương Tây vẫn còn sở trường giảng bài nói về chuyện cũ, thật ra tiết học của ông ấy vẫn rất thú vị, ông chưa bao giờ máy móc, chưa bao giờ soạn giáo án, nhớ cái gì thì nói cái đó, có lúc nói lưu loát một lần, nói đùa cùng bọn sinh viên, một tiết học trôi qua rất nhanh. Nói chung là thật sự bụng đầy kinh luân, người đọc nhiều sách mới có thể tự tin như vậy. Ông thầy dạy môn Lịch sử văn học phương Tây lúc còn trẻ đã đi đến rất nhiều nước, đã từng dạy đọc sách tại một trấn nhỏ ở Anh, ông thường cùng sinh viên nói về một vài cuộc gặp gỡ bất ngờ của mình ở Anh Quốc. Chuyện rất nhiều, trong đầu Nguyễn Tầm Tầm mô hồ cũng có sơ sơ, nhưng không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rõ ông đã từng nói một câu. Trên thế giới này không có người vô tội, cũng không có ai có tội không thể miễn xá. …… Hết giờ học, sinh viên ra khỏi phòng như ong vỡ tổ. Nguyễn Tầm Tầm gọi điện thoại cho Thiệu Bắc, tiếng nói của anh ta hỗn độn không rõ, hình như còn chưa tỉnh ngủ, vừa nghe thấy là cô thì cả người giật mình một cái “Anh còn tưởng rằng em sẽ không bao giờ tìm anh nữa.” Nguyễn Tầm Tầm khẽ cười một tiếng “Ra ngoài đi, mời anh ăn cơm.” “Chỗ nào?” “Nhà ăn, khu A.” Lúc Thiệu Bắc đến, Nguyễn Tầm Tầm đã dựa theo sức ăn bình thường của hai người mà gọi món, cô cười vẫy tay với anh ta một cái. Anh ta bỗng nhiên hoảng hốt, lúc cô cười như vậy thì thế nào cũng có việc cầu xin anh. Cô gái Nguyễn Tầm Tầm này chính là như vậy, chậm nhiệt, lạnh lùng; nhưng đùng một cái cười lên thì như đòi mạng. Anh ta đi tới trước mặt cô, đứng lại, kiêu ngạo nhíu mày “Sao đột nhiên lại muốn mời anh ăn cơm?” Nguyễn Tầm Tầm nháy mắt với anh mấy cái “Thế nào? Không được à?” Thiệu Bắc kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, liếc nhìn đồ ăn trên bàn, cơ bản đều là món ăn cô thích, anh ta không nhịn được giật giật khóe miệng. Anh ta cười, hai tay bắt chéo nhau để trên cổ “Được, nhưng mà em mời người khác ăn cơm thì có thể có một chút thành ý được không?” Cô nở nụ cười ngắn ngủi “À, không mời bạn trai cũ ăn cứt đã là rất thành ý rồi.” “………..” Điều Thiệu Bắc thật sự thích chính là dáng vẻ miệng lưỡi sắc bén này của cô. Anh ta thờ ơ cười cười, cầm lấy đũa, gắp mấy món ăn, hững hờ hỏi “Chúng ta thật sự không còn cơ hội sao?” Nguyễn Tầm Tầm liếc nhìn anh ta “Anh cầu xin tôi đi.” Thiệu Bắc “Cầu xin em.” “Con mẹ nó lúc anh cưỡi trên người Trương Man sao không nghĩ đến tôi đây?” Thiệu Bắc “Ngược lại tôi thật ra muốn cưỡi trên người cô hơn, con mẹ nó cô có cho tôi cưỡi sao?” “Cút đi.” Yên tĩnh chốc lát, Thiệu Bắc hạ thấp giọng “….Thật sự không còn cơ hội?” “Không còn.” “Vậy cô tìm tôi làm gì?” Nguyễn Tầm Tầm lấy điện thoại trong túi áo khoác ra, lướt trên màn hình mấy cái, đẩy điện thoại đến trước mặt anh ta, nói “Tôi muốn số điện thoại của anh ta.” Thiệu Bắc cúi đầu liếc màn hình là một tấm hình, người đàn ông trong hình lười biếng dựa vào sô pha, ngũ quan tuấn tú, híp mắt nhìn về phía ống kính, trong kinh ngạc mang theo bất mãn. Anh ta đảo mắt, tức giận nói “Cô muốn số điện thoại của tên đó để làm gì?” “Ít nói nhảm đi, có thì mau lấy ra.” “…….. Không có.” Nguyễn Tầm Tầm hoài nghi nhìn chằm chằm anh ta. Thiệu Bắc nhún vai một cái “Thật sự không có, tôi không quen bọn họ, chỉ là lúc theo Trương…. Man đi chơi thì có gặp hai lần, sao lưu số điện thoại được.” Giọng nói cô chắc chắn “Anh không có, chắc chắn Trương Man có.” “Rốt cuộc là cô muốn làm gì?” Thiệu Bắc rống xong, đột nhiên cảm thấy là lạ, nhìn chằm chằm cô “Không phải cô vừa ý tên đó chứ?” Nguyễn Tầm Tầm lườm anh ta một cái, giật lại điện thoại, tức giận nói “Trước sáu giờ gửi số điện thoại cho tôi, cứ như vậy đi.” Nói xong thì đứng dậy rời đi. Để lại Thiệu Bắc một mình phát điên, buồn bực nắm tóc, cúi đầu mắng một kiếp. Sáu giờ đúng. Thiệu Bắc cho cô gửi một dãy số. Nguyễn Tầm Tầm trả lời “Tốt.” Thiệu Bắc suy nghĩ một chút lại bổ sung “Người muốn tán tỉnh anh ta rất nhiều, cô không phải đầu tiên cũng không phải cuối cùng. Tuyệt đối đừng được cái này mất cái khác, có muốn suy nghĩ một chút việc quay về bên cạnh tôi không?” Nhưng mà, hiển nhiên là Nguyễn Tầm Tầm không nhận được Wechat này. Bởi vì Thiệu Bắc vừa gửi đi, Wechat đã gửi đến một khung màu xám Xin lỗi, bạn không thể gửi tin nhắn cho người này….. ……… Mẹ kiếp. Chiêu qua cầu rút ván này, cô ta có phải dùng đến quen tay rồi không? Ở trong phòng, vẻ mặt của mọi người đều khác nhau.“Mẹ kiếp, Trương Man này bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều có thể……… có thể sửa lại tật xấu này một chút được không?” Người nói chuyện là một người đàn ông đội mũ áo jacket đen, ngồi ở một góc của sô pha, hai chân bắt chéo. Ngồi xéo trước mặt anh ta là một người cao gầy, tóc chải ngược về sau, không nhịn được tiếp lời “………. Ôi, cô nàng này xinh đẹp xảo trá, con mẹ nó cũng quá đẹp rồi!”“Há, đẹp chỗ nào?”“Vẻ mặt, eo nhỏ, chân dài….. nhưng mà nhìn qua thì có hơi lạnh lùng, khá giống……” Người tóc chải ngược liếc mắt sang người đàn ông bên cạnh, có hơi lười nhác ngửa ra sau tựa người vào ghế sô pha, anh ta thấp giọng nói “Dáng vẻ tức giận giống với Thập Nhất.”Mũ áo đen nói “Tiểu Bạch……. Nghe anh mày khuyên một lời, phụ nữ càng đẹp, càng không đáng tin, ngực lớn, thấy được, sờ được, mới là chân thật nhất.”"..."Giống như chỉ sợ người khác không biết cậu ta thích ngực lớn Tầm Tầm quay đầu lại, lặng lẽ đảo mắt, hai người ngậm miệng ngay tức kiếp, ánh mắt kia, quả thực là phiên bản nữ của Chu Thời thu tầm mắt lại, khoé mắt bỏ qua người đàn ông ngồi chính giữa trên ghế sô pha, người kia bỗng nhiên ngồi dậy, cúi người về phía trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, cúi đầu nhìn bài trong tay, mày hơi chau lại vẻ thiếu kiên tay cầm bài của anh sạch sẽ thon dài, khớp xương rõ ràng, ngón trỏ vô thức gõ từng cái lên bài, vẻ mặt tẻ nhạt, mơ hồ thể hiện ra một thoáng không kiên nhẫn. Người đàn ông đội mũ bên cạnh đột nhiên ôm lấy cổ anh kề tai nói câu gì đó, người kia bỗng nghiêng đầu nhìn về phía cô, kéo khóe miệng, lại đảo tầm mắt, vẻ mặt dường như có hơi… không quá vui vẻ. Nguyễn Tầm Tầm không chút biến sắc quay đầu, một lần nữa nhìn về phía hai người trong nhà vệ Man mặc quần áo xong, chọt vào vai Thiệu Bắc, chỉ về phía cửa “Bạn gái anh à?”Hai người đều là sinh viên hệ Đại học của Học viện âm nhạc vũ đạo Bắc Tuần, tuy nói sắp tốt nghiệp, nhưng có mấy người cả đời cũng sẽ không gặp gỡ, nhưng Thiệu Bắc như vậy…. quả thật là làm cô rất khó đợi anh ta trả lời, Nguyễn Tầm Tầm đã khép camera lại, giọng nói qua quýt “Cô muốn dùng cũng được, vậy thì cho cô.”Thiệu Bắc không nói một lời, dựa vào tường nhà vệ sinh hút thuốc, nuốt mây nhả khói, không giải thích không biện giải, ngay cả nhìn cũng không nhìn không khí gượng nhỏ Nguyễn Tầm Tầm đã là nữ vương, gặp rắc rối nhỏ, đi tới đâu, xông tới chỗ nào, bị ấm ức cũng chỉ phủi mông đứng dậy, nhưng rất ít khi phải chịu uất ức, từ trước đến giờ cô là tiểu quỷ, có thừa cách để người khác chịu đến trường, cô tự an ủi mình, hai người bên nhau không lâu, môi cũng chưa từng hôn, cũng không tồn tại vấn đề gì, lạc lối thì lạc lối đi, sau này cô nhất định có thể gặp được người tốt hơn anh khi cô thật sự đứng ở cửa thì trong lòng lại không dễ chịu như mà, ván đã đóng thuyền rồi. Thiệu Bắc không giải thích, Nguyễn Tầm Tầm cũng không có ý định nghe tiếp, cô nhét camera vào trong túi, quay người đi ra bên trong phòng dường như cảm thấy không đã lắm, cứ như vậy là xong rồi sao?Đi ra ngoài chưa được mấy bước thì người đàn ông ngồi trên ghế sô pha vẫn luôn không lên tiếng đột nhiên mở miệng “Đợi một chút.”Giọng nói của anh rất êm tai, trầm thấp mà thu hút, ánh mắt như một cái giếng sâu. Nguyễn Tầm Tầm dừng bước chân, xoay người lại liếc anh một cái, nhíu mày “Chuyện gì?” Người kia nhìn chằm chằm vào túi của cô, ra hiệu cho cô để đồ lại, mắt của anh thật sự rất đẹp, bọng mắt dưới mí mắt rất gợi Tầm Tầm hừ lạnh một tiếng, khoác túi lên vai, ánh mắt khiêu khích.“Đây là chuyện của anh sao?” Cô nhìn chăm chú vào anh, nói chậm từng chữ, thấy anh mím môi không trả lời, trong nháy mắt đã ngầm hiểu, hất cằm về phía Trương Man, hỏi “Anh thích cô ta à?”Trương Man quay mặt đi, không che giấu được sự mừng rỡ. Chu Thời Diệc không để ý đến cô, cũng không nhìn Trương Man, biểu hiện lạnh lùng lặp lại một lần nữa, chỉ là trong giọng nói có thêm một phần nhắc Tầm Tầm vốn dĩ không để ý đến anh, đeo túi chạy ra ngoài. Đại Bảo theo sát phía sau, cô đóng cửa lại, dùng thân thể “Cường tráng” của chính mình chặn cửa, kéo tay nắm cửa không cho người bên trong đi phòng hỗn loạn, nghe thấy có người đang nói “Mẹ kiếp, tại sao sức con nhỏ này lại mạnh như vậy!”“Mày nói xem? Ngón tay tao bây giờ còn không có cảm giác đây!”“Mẹ kiếp!”……..Nguyễn Tầm Tầm chạy tới tầng sáu, trốn vào một nhà kho nhỏ, sờ soạng tìm công tắc trên tường, phát hiện ra đã hỏng dựa vào tường tìm cái bàn, móc camera trong túi ra, ngón trỏ chạm nhẹ, liếc nhìn hình và video vừa quay được. Trong đó có một tấm hình, lúc cô vừa mới vào cửa đã quá căng thẳng nên quên đổi chế độ, trực tiếp nhấn nút, chụp ra một tấm phòng đen kịt, chỉ có màn hình của camera phát ra ánh sáng xanh cúi đầu, nhìn chằm chằm camera. Người đàn ông trong hình lười biếng dựa vào ghế sô pha, tóc đen gọn gàng, mặt rất nhỏ, mắt đen nhánh, bọng mắt rõ ràng, rất gợi cảm, sống mũi thẳng tắp, đôi môi nhếch thành một đường thẳng, không có một tí độ cong nào, lông mày rậm, đáy mắt sâu lộ ra vẻ không kiên nhẫn khi bị người khác quấy mặc đồ đen toàn thân, áo sơ mi đen phối với quần tây dài màu đen, một đôi chân dài tùy ý bắt chéo nhau, vai rộng eo hẹp, dáng người tương đối tốt, đường nét mượt mà, phảng phất như cách lớp vải mỏng manh cô cũng có thể cảm nhận được cơ bắp cuồn cuộn của Tầm Tầm nhìn một lúc lâu, phát hiện ra khuôn mặt này khá cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng nắm cửa, Nguyễn Tầm Tầm nín thở, vội để camera vào lại trong túi, một lát sau, tiếng động lại biến mất, tiếng bước chân ngày càng Tầm Tầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tải hình và video qua điện 2%....... 50%.....Khi con số nhảy đến 60%, cửa bị người bên ngoài mở ra, một tia sáng lọt vào, một bóng người lách qua, sau đó là tiếng cửa phòng rơi khóa. Nguyễn Tầm Tầm đột nhiên hiểu ra, cắn răng, vội nhét camera vào nơi sâu nhất của áo sơ mi. Cũng may camera không quá lớn, cô có thể giấu bên trong, sau đó kéo dây kéo của áo lông lại, kéo dây kéo lên cao, sau khi đảm bảo không có sơ hở nào thì lại đưa tay vào trong, ôm chặt trước ngực, tim nhảy lên tận cổ đến trước cửa ngừng một chút, tiếng bước chân đi về phía bên này, chân dài đứng lại trước mặt cô, từ trên cao liếc xuống Tầm Tầm ngồi chồm hỗm trên mặt đất, kinh ngạc ngửa đầu nhìn anh “Anh…. Lấy chìa khóa ở đâu ra?”Trong bóng tối, cô mơ hồ thấy rõ đường nét của người kia, Chu Thời Diệc cúi người xuống, ngồi xổm trước mặt cô, khuỷu tay chống đầu gối, nhìn cô xòe tay, giọng trầm thấp “Đưa ra đây.”Cơ thể cô dán chặt lấy vách tường, núp trong góc trong phòng đột nhiên có một tia sáng sáng lên, có hơi chói mắt, cô híp mắt, không biết anh tìm ở đâu ra một cái đèn pin cầm tay, quơ quơ nhìn cô, giọng điệu không tốt “Là cô tự mình đi ra hay là tôi xách cô ra?”Nguyễn Tầm Tầm ôm túi không nhúc giây sau, người kia tức giận mắng một câu, cổ tay cô bị kéo một cái, Nguyễn Tầm Tầm trực tiếp bị lôi ra ngoài không chút khách khí, cô ra sức vùng vẫy, giọng nói của anh lại trầm thêm mấy phần, không thể nói chen vào “Đưa ra đây!”“Ầm” một tiếng, vách tường lạnh lẽo cứng ngắc sau lưng cô bị đánh mạnh vào, cũng thật không có chút nương tay nào. Cổ tay bị một bàn tay ấm áp khô ráo bẻ ngược kề sát trên tường, vặn vẹo thì chỉ thấy đau xót, ý thức tê liệt, chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, cô cắn răng không nhịn được mắng “Mẹ kiếp ông nội anh!”Nguyễn Tầm Tầm nhìn thấy anh giãn lông mày, khóe miệng nhếch lên, đàng hoàng trịnh trọng trả lời “Được, tôi đi về hỏi ông nội tôi.”“………..”Trong căn phòng nhỏ vô cùng yên tĩnh. Đêm khuya vắng vẻ, bên cạnh chính là phòng khách, tiếng động truyền đến hơi lớn, điều này cũng bình thường, đêm hôm khuya khoắt, ai còn ở đây “đánh nhau” với anh sự là gặp quỷ Thời Diệc cũng không vui vẻ mà nhíu mày, hiển nhiên là không quá bình tĩnh “Camera đâu?”Nguyễn Tầm Tầm liếc anh một cái, tức giận nói “Tự tìm đi.”Chu Thời Diệc đột nhiên không nói, ánh mắt rơi trên người cô đánh giá, khóe miệng kéo lên, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên xương quai xanh của cô.“Thử xem chỗ nào đây?” Cô có hơi không tự nhiên nghiêng đầu nhíu mày, bỗng nhiên tiến lên một bước, Nguyễn Tầm Tầm đã kề sát vách tường, không thể lui được nữa, một tay anh cầm đèn pin, một tay chống một bên người cô, hơi cúi người kề đông*, tuyệt kỹ chết người của nam thần. * Là tư thế áp sát đối phương vào tường.Nhưng chiêu này đối với Nguyễn Tầm Tầm lại vô dụng, cô không có tâm tư hồng phấn của thiếu nữ. Nếu như điều kiện cho phép thì cô nhất định sẽ bích đông bỗng nhiên bị người ta nắm lấy. Xúc cảm nơi đầu ngón tay là sự thô ráp rất riêng của đàn ông, cô cảm thấy có hơi tê dại, muốn tránh ra, lại bị anh giữ chặt hơn, đang dùng lực tách ra, mặt của anh phóng to, ngũ quan anh người dựa vào nhau rất gần. Khuôn mặt anh ngay trước mặt cô, hốc mắt sâu thẳm, giọng nói ngả ngớn “Là cô tự mình lấy ra, hay là tôi giúp cô lấy ra.” còn cố ý nhấn mạnh chữ “Tôi.”Nguyễn Tầm Tầm bùng nổ, giọng nói hung ác “Con mẹ nó anh dám?”Chu Thời Diệc nhíu mày, buông cằm cô ra, ngồi dậy, một tay cho vào áo, một tay cầm đèn pin, tia sáng chiếu trên xương quai xanh của cô, cố ý quơ quơ, lười biếng mở miệng “Tôi có gì mà không dám?”Nguyễn Tầm Tầm cảm thấy có hơi sai kế hoạch, chiêu này nếu như đặt trên người chính nhân quân tử thì nhất định là thắng chắc, ai biết được, nhìn dáng người anh gương mẫu ngồi trong phòng khách, rất đàng hoàng trịnh chỉ là mặt người dạ thú!Nhưng cô cũng không phải người tầm thường gì “Nếu anh dám động, tôi nhất định sẽ chỉnh chết anh.”Rõ ràng, người đàn ông đối diện không coi là chuyện to tát gì, không nhịn được nói “Tôi cho cô 3 giây, cô tự mình lấy ra.”“….3…..”Cô nỗ lực nói sang chuyện khác “Ôi, anh có phải là yêu Trương Man đến thảm rồi không, anh vì cô ta mà làm nhiều thứ như vậy, cô ta có biết không?”Người đàn ông hoàn toàn không để ý tới cô, còn đang đếm “…..2…..”Mẹ kiếp, sau này anh đừng rơi vào tay tôi.“…….1……….”Hai tay cô ôm trước ngực, ngắt lời anh “Đợi chút đợi chút, anh lấy tay ra, tôi lấy cho anh.”Chu Thời Diệc nhíu Tầm Tầm lườm anh một cái “Vậy anh xoay qua chỗ khác.”Chu Thời Diệc nhún vai, chậm rãi xoay người, ánh mắt quét qua dáng người cô, hình như có hơi…. Ghét bỏ?“Đừng có nhìn lén!” Trong miệng cô nói vậy, nhưng chân lại nhích về phía từng bước từng bước.….. chỉ còn một bước nữa, lúc cô sắp cầm lấy tay nắm cửa thì cổ tay bị siết một cái, trực tiếp bị kéo trở Thời Diệc đứng một chỗ, cánh tay duỗi một cái, dễ dàng kéo cô trở lại, bên tai là giọng nói trầm thấp của anh “Đi đâu?”Hiển nhiên anh đã không còn kiên nhẫn, không muốn phí thời gian với cô nữa, nhấc cô lên chống trên tường. Khu nhà Kim Phủ. Nơi này là tiểu khu biệt thự nổi tiếng ở Bắc Tuần, cũng là nơi giá cả ổn định nhất ở Bắc Tuần, dù cho bên ngoài giá phòng xào xáo cao đến bao nhiêu, khu nhà Kim Phủ luôn có một luồng khí “Tự ta sừng sững bất động”, ngược lại các ngươi mua không nổi mãi mãi vẫn mua không nổi. Đêm mùa đông, người đi đường ít ỏi, cành cây bạch dương hai bên đường khô khốc, vẫn sừng sững kiên cường như chuông, lúc ban ngày trời mưa phùn lâm râm, mặt đất nửa ướt nửa ráo, độ ẩm trong không khí chợt giảm xuống, gió đêm lạnh giá. Thỉnh thoảng có xe vụt qua, chợt lóe lên một cái. Bóng đèn đường mờ mờ kéo dài bóng của cây cối, có vẻ cực kỳ yên tĩnh. Tòa nhà B 2-1 Trong phòng, một mảng huyên náo, tạo ra độ tương phản cực lớn so với sự yên tĩnh bên ngoài. Phòng khách lầu một, đèn thủy tinh treo sáng sủa, mười mấy người vây quanh một chiếc bàn dài, hoặc ngồi hoặc đứng, biểu hiện trên mặt không giống nhau, hưng phấn, mất mát, kích động, mệt mỏi…. Trong đám người thỉnh thoảng bật lên vài tiếng rít gào, hoan hô hoặc là không cam lòng. “Mẹ kiếp, Chu Thời Diệc cậu cũng đủ nham hiểm quá đi, trong tay đến cùng là có bao nhiêu bài lớn vậy.” Có người không cam tâm. Đạo lý đánh bài và làm người, vĩnh viễn không thể để cho đối thủ biết trong tay bạn còn bài gì, đồng thời không phá hỏng đường của người khác. Bất cứ việc gì cũng để lại một con đường, ngày sau lại gặp lại. Người bị nhắc tên không hề biến sắc mà cười cười, ánh đèn trên đỉnh đầu phảng phất như chỉ chiếu trên người anh, khuôn mặt tuấn lãng, anh cầm bài, không nặng không nhẹ trải ra trên mặt bàn, ngồi yên tĩnh, chỉ cười không nói. “Chu Thời Diệc, cậu thắng nhiều như vậy, mời ăn khuya đi.” Không biết là ai ồn ào lên tiếng. Tôi nay thật sự là anh thắng không ít, tiền chất đống trước mặt đều là thắng được, thêm cả panh thua của Từ Thịnh trước đó, anh đều thắng cả vốn lẫn lãi, cười nhẹ đứng lên, lấy một xấp tiền hồng hồng trước mặt đẩy lên bàn “Được các cậu chơi tiếp đi, tính cho tớ.” Nói xong, anh cầm lấy thuốc lá và bật lửa trên bàn đi ra ngoài sân. Đêm đông giá rét không phải là lạnh bình thường, vừa mới đẩy cửa ra, gió lạnh hiu quạnh bên ngoài đã thổi vào, trong nháy mắt thổi loạn tóc và quần áo của anh, cảm giác đau thấu xương trên mặt, nhưng đầu óc lại tỉnh táo rất nhiều. Ở trong sân có trồng một cây hòe, là ông nội Từ Thịnh năm ấy chết để lại, bây giờ cành lá xum xuê, cao vút như cái ô rồi. Xung quanh là hàng rào gỗ lim cao bằng nửa người, thật ra cũng là dư thừa, nhà của Từ Thịnh đâu đâu cũng có hệ thống báo động, làm cái hàng rào này đơn giản là vì tùy hứng. Chu Thời Diệc đi tới trước hàng rào gỗ, dáng người thẳng tắp, rút ra một điếu thuốc, nghiêng đầu châm lửa, ngậm trong miệng, hút vài hơi, nghe thấy cửa phía sau bị ai đó đẩy ra, tiếng bước chân đến gần. Nghe tiếng bước chân là phụ nữ, anh không quay đầu lại, ánh mắt vẫn rơi vào rừng cây nhỏ cách đó không xa, ánh lửa nơi đầu ngón tay trong đêm đen mờ mờ ảo ảo. Trong giây lát, trong tay đột nhiên trống rỗng. Chẳng biết từ lúc nào mà Trương Man đã đi đến bên cạnh anh, đưa tay giật lấy điếu thuốc còn một nửa, đưa lên miệng mình, hút sâu một cái, vẻ mặt thích thú, khói thuốc dày đặc, ánh mắt cô ta lớn mật nhìn anh, cười liếm môi, lại trả lại điếu thuốc trong miệng cho anh. “Hút không ngon.” Chu Thời Diệc hơi liếc nhìn cô ta, nhìn nửa điếu thuốc này, không nhận lấy, giọng nói lạnh nhạt “Vứt đi.” Trương Man cười ra tiếng, cũng không để ý, buông tay ra, tàn thuốc rơi trên mặt đất, đứt thành vài đoạn, cô ta dùng mũi canh giẫm lên, lại dí thêm mấy lần, nói “Thời Nhất, anh đừng có luôn đứng đắn như vậy.” Chu Thời Diệc liếc nhìn cô ta một cái, giật nhẹ khóe miệng “Tôi không chê mệt, cô gấp cái gì?” Trương Man nghiêng đầu nhìn anh một lúc, lúc anh nói chuyện rõ ràng, giọng nói trầm thấp mà thu hút, lại lộ ra một chút lười biếng không dễ nhận ra, rơi vào trong ban đêm yên tĩnh, êm tai khiến cô ta tê dại cả da đầu. Trong sân không có đèn, chỉ có chiếc đèn nhỏ trên vách tường, ánh trăng rất mờ, ánh mắt cô ta nhìn chăm chú toàn thân anh, đánh giá một lần lại một lần. Nút áo thứ hai trên áo sơ mi anh mở ra, Trương Man có thể nhìn thấy xương quai xanh của anh, sau đó là cơ ngực thấp thoáng, mơ hồ có thể thấy được đường cong, sau đó là bụng dưới bằng phẳng rắn chắc. Đường nét đàn ông ẩn trong đêm tối, khuôn mặt không cảm xúc, con ngươi thâm thúy. Trương Man cảm thấy người này tràn ngập khí chất đàn ông cấm dục, giây phút nào cũng kích thích hóc môn của cô ta. Cô ta lăn cuống họng, phát ra một tiếng “Ực” rất nhẹ, thật sự rất nhẹ, nhưng trong đêm khuya yên tĩnh lại bị phóng đại lên. Chu Thời Diệc không biết từ lúc nào lại kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, nghe thấy tiếng thì bất giác trở nên buồn bực, tắt nửa điếu thuốc còn lại đi, vứt vào thùng rác, quay người rời đi. Bỗng nhiên gió thổi, cây hòe rớt xuống một chiếc lá. Trương Man ngăn anh lại, khóe mắt câu dẫn, ý tứ mời gọi. Anh liếc cô ta, giọng nói lạnh nhạt “Tránh ra.” Trương Man không chịu, vòng qua anh, tay vịn trên lưng của anh, gầy gò, không có một chút sẹo lồi dư thừa nào, thậm chí còn có thể cảm nhận được cơ lưng của anh rõ ràng, đường nét lưu loát, chế nhạo nói “Anh đến cùng là có được hay không?” Điện thoại trong túi quần của Chu Thời Diệc rung lên, đáy mắt trầm tĩnh không có chút rung động nào. Anh đẩy Trương Man ra, cất bước rời đi, bỏ lại một câu “Tôi không có thời gian chơi với cô.” Coi như anh muốn tìm đàn bà cũng không nên tìm dạng người như cô ta. Vậy nên là dạng gì nhỉ? Trong đầu bỗng nhiên không đúng lúc hiện ra một gương mặt. Điên rồi. …… Rạng sáng hai, ba giờ, đêm đã khuya. Cảnh tượng náo nhiệt rút đi, đoàn người tản ra. Chu Thời Diệc rời biệt thự, tìm xe của mình ở bãi đậu xe. Sau khi lên xe, anh không lập tức nổ máy rời đi mà lấy điện thoại ra nhìn một lúc. Vừa rồi lúc Trương Man ở bên cạnh anh, điện thoại của anh rung lên, không quan tâm. Sau đó lại bị chính mình hù dọa, bỗng chốc quên xem lại, chờ đến lúc anh nhớ ra nhìn điện thoại thì đã rạng sáng rồi. Trong điện thoại là một tin nhắn chưa đọc. Đến từ một số xa lạ. Trên màn hình, là đoạn video mấy ngày trước anh vừa xóa. …… Ngày hôm sau lúc Nguyễn Tầm Tầm thức dậy thì nhìn thấy tin nhắn của Chu Thời Diệc. “Cô muốn thế nào?” Rất ít lời. Cô muốn thế nào? Hừ. Ngày đó lúc anh xông vào, video đã được chuyển qua một nửa, sau đó hai người ở trong phòng tốn một chút thời gian, không biết từ lúc nào mà video đã chuyển hoàn toàn qua điện thoại của cô. Nguyễn Tầm Tầm mặc đồ ngủ rộng rãi, quấn toàn bộ tóc lên, nhìn chằm chằm bốn chữ này, suy nghĩ tới lui nhiều lần. Đợi cô rửa mặt xong, mặc quần áo đàng hoàng, lúc xuống lầu ăn sáng, mới trả lời tin nhắn của anh. Chỉ có ba chữ. “Anh nói xem?” - Không hề trả lời lại. Nguyễn Tầm Tầm đã không còn lòng dạ nào mà ăn sáng, chỉ ăn qua loa rồi đứng dậy đi ra ngoài. Lúc ra đến cửa phòng ăn thì thấy bạn cùng phòng và Thiệu Bắc đến ăn sáng, cô nhàn nhạt lên tiếng chào hỏi “Mặt trời mọc lên từ phía tây sao? Hiếm thấy có thể nhìn thấy anh lúc sáng sớm.” Thiệu Bắc cười cười không lên tiếng, bạn cùng phòng chen miệng nói “Ôi, Nguyễn đại mỹ nữ, lâu rồi tôi không thấy cô qua chỗ chúng tôi, sao vậy? Không phải là hai người cãi nhau chứ?” Nguyễn Tầm Tầm nói “Sao có thể, theo tính cách của chúng tôi thì có thể động thủ thì nhất định sẽ không nói chuyện.” Bạn cùng phòng nghe ra có hơi không đúng “Sao thế? Đến nói cho anh trai nghe, anh trai làm chủ cho cô.” Nguyễn Tầm Tầm phẩy tay, chỉ chỉ Thiệu Bắc “Không cần, anh ta đã là người phụ trách trước rồi.” Bạn cùng phòng sửng sốt, nhìn Thiệu Bắc rồi lại nhìn cô, chỉ cho là hai người giận dỗi, nửa đùa nửa thật nói “Được, vậy xem ra đông đảo anh chị em học viện chúng ta lại có cơ hội rồi!” Vừa dứt lời, Thiệu Bắc giơ chân lên trực tiếp cho anh ta một cước “Cút.” Nguyễn Tầm Tầm có ý nói “Ồ, nữ sinh bên viện của các anh nhiều như vậy, sao người nào cũng muốn người bên viện của chúng tôi vậy?” Nói xong, cô nhẹ nhàng nhìn Thiệu Bắc một cái, sau đó lúng túng quay đầu đi chỗ khác. Bạn cùng phòng không rõ nội bộ, lập tức bày ra vẻ mặt ghét bỏ, nói “Thôi đi, những người bên viện chúng tôi đều là người cao lớn thô kệch, ai dám! Anh trai có thể thủ thân như ngọc đến ngày hôm nay cũng không dễ dàng!” Nguyễn Tầm Tầm cười cợt, lúc này điện thoại báo có tin nhắn đến. Thiệu Bắc nhìn về phía điện thoại của cô. “Cậu nói cái gì?” Đột nhiên từ phía sau có người nhéo lỗ tai của bạn cùng phòng, người đó gần như cao bằng bạn cùng phòng, nhưng bởi vì là nữ nên nhìn có hơi cường tráng. Bạn cùng phòng nghe thấy giọng nói hơi quen tai, vẻ mặt đột nhiên cứng đờ, trong nháy mắt chuyển thành vẻ mặt cực kỳ đau khổ, anh ta không dám quay đầu lại, không tiếng động mà hỏi Thiệu Bắc “Không phải xui xẻo như vậy chứ?” Thiệu Bắc nhún vai một cái, trả lời “Tớ vừa định nói cho cậu, Hầu tỷ ở sau lưng cậu.” Bạn cùng phòng tránh tay của cô ấy, quay đầu, nịnh nọt lấy lòng, vẻ mặt hề hề “Ôi chao, Tiểu Hầu, em cũng ở đây à, hôm nay sao lại xinh đẹp như vậy. Ôi….. Nhẹ chút nhẹ chút -” “Không phải, Hầu tỷ, có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay động chân.” “Anh nói ai cao lớn thô kệch?” Hầu tỷ lại một lần nữa nhấc lỗ tai anh ta, nghiến răng nghiến lợi nói. “Không, em nghe lầm rồi, không ai nói cả, ôi ôi- đánh người đừng đánh mặt, để lại chút mặt mũi đi.” …… Nguyễn Tầm Tầm cúi đầu yên lặng nhìn điện thoại, mà Thiệu Bắc có điều muốn nói lại thôi mà nhìn cô. Chu Thời Diệc trả lời “Gọi điện nói, chờ tôi mười phút.” Đàn ông dường như đều không thích nhắn tin, cô trả lời ừ, ngẩng đầu nhìn vào mắt Thiệu Bắc “Có lời gì, nói.” Thiệu Bắc muốn hỏi tại sao cô lại chặn Wechat của mình, cuối cùng suy nghĩ một chút rồi nói “Người đàn ông này, cô vẫn là đừng chọc vào.” Nguyễn Tầm Tầm nghe xong, cất bước muốn đi thì bị anh ta chặn đường “Tôi nói với cô thật lòng, tôi nghe nói bố mẹ anh ta không lành, không rõ lai lịch, cô cũng biết, đám người Trương Man kia đều là phú nhị đại trong thành phố, bối cảnh của anh ta không rõ ràng, nhưng có thể xen lẫn vào trong bọn họ, rất khả nghi, ai biết anh ta có mánh khóe gì. Hơn nữa, có một vài phú nhị đại rất thích….” Nguyễn Tầm Tầm cười gằn “Trong những người ở đây thì anh là người không có tư cách nhất để nói với tôi lời này.” “……” Cách vài giây, cô hỏi “Anh ta tên gì?” Thiệu Bắc nói “Không biết.” Nguyễn Tầm Tầm híp mắt nghi ngờ nhìn anh ta “Là thật sự không biết hay giả bộ không biết?” “Thật sự không biết, tôi chỉ nghe Trương Man gọi anh ta là Thời Nhất.” Thiệu Bắc thật sự nói thật, anh ta chỉ gặp qua người đó hai lần, hai lần đều là bạn bè tụ họp, người đó ngoại trừ thỉnh thoảng đánh bài, những lúc khác đều là một mình ngồi hút thuốc, bóng lưng nhìn thanh cao lại cao ngạo. Thật ra anh ta cũng không hiểu rõ đám người này, người đó hình như không phải người trong vòng, nhưng lại rất giống giống. Đám người này đều là phú nhị đại nổi danh trong thành phố, bố mẹ cơ hồ đều là phú hào trước sau trong thành phố, những người này cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng, để anh lúc đang high đều một mình ngồi lẳng lặng hút thuốc, có người tỏ vẻ khinh thường với hành vi không hòa đồng của anh, cũng có người không thích anh cả ngày làm dáng thanh cao đoan chính, nhưng lại không dám công khai chọc vào, dù sao thì vẫn còn kiêng kỵ Từ Thịnh. Mà ngay cả Từ Thịnh đến bố cũng không quản được lại cứ nghe lời Chu Thời Diệc. Nguyễn Tầm Tầm “À” lên một tiếng, không tiếp tục để ý đến anh ta nữa, cúi đầu đi ra ngoài. ……… Bên kia, Chu Thời Diệc vừa gửi tin nhắn cho Nguyễn Tầm Tầm xong, lại gửi đi hai văn kiện. Một phần là bưu kiện Anh văn Việt Dương. Một phần là thông báo nội bộ phần mềm game mà gần đây công ty muốn phát triển. Chờ anh gửi văn kiện xong, lại nhận điện thoại, mười phút hẹn với Nguyễn Tầm Tầm cũng nhanh trôi qua. Cuộc điện thoại này lại đến nửa tiếng đồng hồ, đương sự trù tính vẫn còn tồn tại rất nhiều lo ngại, phần mềm trò chơi này là tự Chu Thời Diệc thiết kế, chính là tương tự LOL, dù sao thì thời đại Võng Du cũng đã qua, trò chơi luyện đẳng cấp, nhằm vào nhân dân tệ đã sớm cổ lỗ sĩ rồi. Lúc mới tốt nghiệp cao trung Chu Thời Diệc chỉ làm hai việc, chơi bóng và chơi game. Ngoại trừ trong đội huấn luyện thì chính là chơi game với bạn cùng phòng. Sau đó, có người phát triển chơi game thành nghề nghiệp, thi đấu khắp nơi trên thế giới, đoạt lấy giải thưởng, trong tiếng chê trách, chất vấn của mọi người có bước chân của anh đi theo. Vì lẽ đó, xin vĩnh viễn đừng phán xét thế giới mà mình không biết, các người có thể không hiểu, không ủng hộ, nhưng xin tôn trọng mỗi một nghề nghiệp trên đời, sau lưng họ, các người vĩnh viễn không hiểu được nỗi chua xót và cố chấp. …… Cuối cùng cũng cúp máy. Chu Thời Diệc tắm xong đi ra, liếc nhìn thời gian, trong vòng mười phút liền đi ra ngoài. Ngay sau đó anh cầm điện thoại đi vào phòng ngủ, gọi điện cho Nguyễn Tầm Tầm. Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, anh nói hơi nhanh, giọng nói lạnh nhạt “Cô có thể nói.” Nguyễn Tầm Tầm nghe giọng nói của anh, không nhịn được ngắt lời, đến cùng là ai cầu xin ai? “Chiếm tiện nghi xong liền muốn chạy, anh cho rằng trên đời này có chuyện dễ dàng như vậy sao?” Ngoài cửa sổ ánh nắng tươi sáng, một chùm tia sáng chiếu vào, nổi bật lên phòng ngủ rộng rãi lại sáng sủa. Chu Thời Diệc đi tới, kéo rèm cửa sổ sẫm màu lại, nhíu nhíu mày “Vậy cô muốn thế nào?” Ánh sáng trong nháy mắt bị rèm cửa ngăn cản ở bên ngoài, căn phòng tối lại, anh bước đến trước giường, điện thoại mở loa ngoài rồi để trên giường, cầm lấy khăn treo một bên lau tóc rồi tùy ý bỏ qua một bên, hai tay kéo vạt áo, chuẩn bị thay quần áo. Âm thanh loa ngoài đột nhiên truyền đến “Anh đến cởi sạch cho tôi, sau đó để tôi sờ lại!” Tay Chu Thời Diệc đang cởi áo cứng đờ, trong mắt hoài nghi mình có phát video tự động trò chuyện cho cô không, theo bản năng cúi đầu nhìn màn hình đen, thở phào nhẹ nhõm. Loa ngoài lại truyền đến âm thanh “Có được hay không?” Anh nhắm mắt lại, được cái em gái cô!

giấu em sâu trong thời gian