Lúc cuối đời, không còn tỉnh táo, bà ấy vẫn gọi tên bố tôi', chị Nhã Nam kể. Năm 24 tuổi, nhà văn thành hôn với bà Vũ Thị Mùi (SN 1919 - 1988). 'Họ nên duyên từ một lần, bố thuê người ta đan cho một chiếc áo len. Tuy nhiên, người này bận nên giới thiệu cho mẹ
Khi trở về mái đầu Người đã bạc. Bác đã bôn ba khắp năm châu bốn bể để tìm ra chân lí sáng ngời, xua đi bóng đêm tăm tối, đưa dân tộc đến bến bờ hạnh phúc, vinh quang. Cả đời Bác không có một ngày hạnh phúc cho riêng mình. Lãnh tụ của chúng ta ngoài việc nước việc dân, thời gian rảnh rỗi Bác còn đến thăm các cụ già, các cháu thiếu nhi.
Nói về tình cảm của mình hiện tại, Như Quỳnh cho hay: "Hiện tại, tôi đang thấy hài lòng với cuộc sống của mình. Con gái Melody Đông Nghi chăm ngoan và thương mẹ, con cũng động viên mẹ yêu. Con sinh ra ở nước ngoài nên cũng có cách sống rất hay.
Trong cuộc thi Dream Hoop "Kể chuyện hay - Nhận ngay trụ rổ" do CLB Hanoi Buffaloes tổ chức, Khó khăn của Bá Lượng và các học sinh yêu mến bóng rổ tại Trường THPT Nguyễn Du đã nhận được hơn 12.000 lượt tương tác. Đây là dấu ấn giúp cậu học sinh cấp III vượt qua hàng
Mỗi cuộc đời là một câu chuyện khác nhau, mỗi câu chuyện lại được "kể" theo những cách khác nhau. Như vết sẹo dài trên khuôn mặt "ông Ba Bị" thời thơ ấu của tôi, ẩn sau những khắc khổ, "hung dữ" đó, lại là câu chuyện về một người chiến sĩ anh hùng. Bạn có mang một vết sẹo nào không? Có câu chuyện nào phía sau những dấu tích trên thân thể không?
Đề bài: Tưởng tượng mình là Mị Châu để kể về cuộc đời mình. Thứ Năm, Tháng Mười 20 2022 Breaking News. Bàn phím số trên các bàn phím máy tính đến từ đâu? Bài 25- Tính chất của phi kim; Bản đồ Hành chính tỉnh Đồng Tháp mới nhất;
12 Tháng Chín, 2021. By. nguvan. Kể chuyện cuộc đời những thiên tài khắc họa sinh động về cuộc đời, quá trình sáng tạo cùng đóng góp to lớn của những con người vĩ đại đã làm thay đổi cả thế giới. Đó là Leonardo da Vinci, Thomas Edison, Beethoven hay Lev Tolstoy…. Leonardo da
O0YMAqn. Chúng ta chịu trách nhiệm 100% cho cuộc đời mình, và chấp nhận rằng ta tạo ra cuộc sống của chính mình chứ không chỉ phản ứng lại nó. Làm sao ta có thể đi đến nơi mình muốn nếu chỉ ngồi trên ghế phụ của chuyến xe cuộc đời? Hãy là người cầm lái của chuyến xe đời bạn, là tác giả của câu chuyện mà bạn là nhân vật chính cùng với bài viết dưới đây nhé!Tôi lớn lên trong một nhà ngôi nhà không có TV. Trong khi phần lớn những người bạn của mình tán gẫu về các chương trình yêu thích, tôi đã phải giả vờ hiểu, gật đầu và cố gắng cười vào bất kỳ thời điểm nào thích đang xem Viết về cuộc đời mìnhMặc dù tôi đã bỏ lỡ hầu hết các chương trình và những bộ phim trong thời niên thiếu của mình, nhưng không phải là tất cả chúng. Bất cứ khi nào bố tôi cần phải làm việc muộn, mẹ, chị gái và tôi sẽ đến văn phòng của ông và được bố trí vào phòng họp cùng một bộ phim thuê. Cũng chính nhờ những lần ấy, lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với bộ ba tác phẩm Chiến tranh giữa các vì nhiều lý do khác nhau, bộ ba phim đó mang rất nhiều giá trị cảm xúc cho hàng triệu người hâm mộ. Đối với tôi, điều thu hút nhất không phải là những pha hành động gay cấn, những kiến thức khoa học hay lối diễn xuất, mà là câu chuyện. Về cốt lõi, cốt truyện của Chiến tranh giữa các vì sao là về một người nông dân hoàn toàn tầm thường có thể được xem như một người tầm thường trong những người tầm thường hóa ra lại là nhân vật quan trọng nhất trong câu chuyện về thiên là câu chuyện về một người bị kéo ra khỏi cuộc sống nhàm chán thường nhật, và một thế lực bên ngoài đẩy họ vào một câu chuyện tuyệt kiến điều này khi còn nhỏ, tôi lấy đó như kế hoạch tương lai cho cuộc sống của chính mình. Mặc dù có ý nghĩ này từ đó, nhưng đến mãi sau này tôi mới ý thức rõ được điều này. Tôi cứ sống cuộc sống của mình với hy vọng rằng một lúc nào đó tôi sẽ được cuốn vào một cuộc sống thú vị và tràn đầy ý nghĩa. Tôi sống như thể mình là một nhân vật rất quan trọng và chỉ cần chờ thời điểm thích hợp, hành trình phiêu lưu của tôi sẽ bắt thoát đã đến năm hai mươi chín tuổi, gần tám năm làm công việc của một kỹ sư với ba năm cuối chỉ ước gì tôi có thể bỏ việc, và giấc mơ của tôi thì vẫn chưa thành hiện thực. Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng sẽ không có ai đến, rằng cuộc phiêu lưu tuyệt vời của tôi, cuộc phiêu lưu mà tôi đã chờ đợi, sẽ không bao giờ xuất hiện. Đó là lúc tôi bắt đầu xem xét thực tế rằng tôi sẽ cần phải thay đổi chiến lược của vẫn mong muốn một cuộc phiêu lưu và cuộc sống có ý nghĩa, chỉ là bây giờ tôi mới nhận ra rằng những gì tôi đã hy vọng sẽ xảy ra với mình ngày càng ít có khả năng thành hiện thực. Đó là lúc tôi bắt đầu nhận ra rằng tôi đã sống cuộc sống của mình như thể tôi là nhân vật chính trong một câu chuyện mà người khác đang viết. Tôi đã không biết vai trò hay lời thoại của mình, nhưng vẫn tin rằng tôi là nhân vật chính. Đây là điều cần phải thay chuyển đổi tinh thần mà tôi đã thực hiện là chuyển từ việc trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của người khác, sang tác giả câu chuyện của chính tôi muốn phiêu lưu, tôi sẽ phải viết một câu chuyện phiêu lưu, và nếu tôi muốn có ý nghĩa, tôi sẽ phải viết một câu chuyện có ý nghĩa. Sự thay đổi đó là vô cùng quan trọng, nhưng cũng vô cùng đáng quan ngại, bởi vì bây giờ tôi phải chịu trách nhiệm về câu chuyện còn việc chờ đợi người khác viết nên cuộc sống mà tôi mong muốn, thay vào đó mỗi ngày tôi sẽ chịu trách nhiệm viết nó. Nếu đó không phải là những gì tôi đã kỳ vọng, thì đó cũng là do tôi thôi. Ngay lập tức tôi nhận ra một vấn đề là mình chưa từng viết một câu chuyện như thế này trước đây, vậy tôi phải bắt đầu từ đâu? Điều đó đã buộc tôi phải tự xem xét nội đã phải phác thảo loại câu chuyện cuộc sống mà tôi mong muốn cho bản thân mình, tôi phải vạch ra các nguyên tắc và giá trị mà tôi muốn cho nhân vật chính của mình là tôi, và phải lên kế hoạch trước những bước tôi cần phải làm trong câu chuyện này. Điều đó cũng có nghĩa là tôi không chỉ phải chấp nhận những rủi ro đến với mình mà còn phải sắp xếp chúng và sống với chúng một cách tự nguyện và chủ ba năm tôi đã tiến bộ như một nhà văn, ít nhất là với câu chuyện của riêng tôi. Nhân vật chính của tôi đang đối mặt với những bước đi mạo hiểm, anh ấy đang tiến bộ từng ngày và học tập được rất nhiều. Tôi không nhất thiết phải quan tâm những chương tiếp theo sẽ như thế nào và tôi không biết kết thúc sẽ như thế nào, nhưng tôi tràn đầy hy vọng, bởi vì hiện tại câu chuyện của tôi là một câu chuyện hay, và tôi thích nơi mà nó hướng còn bạn? Bạn có cảm thấy mình là một nhân vật trong câu chuyện của người khác không, hay bạn cảm thấy mình là tác giả của chính câu chuyện đời mình?Bạn muốn câu chuyện cuộc đời mình thuộc thể loại nào, và nhân vật chính trong câu chuyện ấy giữ các nguyên tắc và giá trị gì?Hãy tưởng tượng vào cuối cuộc đời này, tất cả chúng ta sẽ so sánh các câu chuyện và ai đó sẽ yêu cầu được xem câu chuyện của bạn. Khi nhìn vào những gì bạn đã và đang viết, bạn sẽ tự hào khoe với họ, hay thầm ước giá như mình đã viết được nhiều hơn thế?Rất có thể khi bạn đọc bài viết này, bạn đang có được rất nhiều đặc ân về sự tự do, những cơ hội và sức mạnh tài chính đáng kinh ngạc, nếu so sánh với hầu hết lịch sử loài người và phần lớn thế giới ngày nay. Tất cả những điều đó sẽ có thể tạo nên một câu chuyện tuyệt vời, bạn sẽ viết gì với chúng?Sẽ đến lúc nào đó trong đời chúng ta sẽ chạm tới ngưỡng khủng hoảng bản sắc cá nhân. Bạn sẽ đứng trước câu hỏi lớn của cuộc đờiBây giờ tôi có phải là tôi không?Nếu tôi không phải là tôi thì tôi là ai?Nếu có lúc nào đó bạn thấy mình KHÔNG-LÀ-AI-CẢ thì hãy nhìn vào những dấu vân tay trên đôi bàn tay mình, và cả những đường chỉ tay trong lòng bàn tay. Nơi đây đã ghi dấu ấn rành rành, không thể chối cãi về bản sắc riêng biệt của bạn mà không bất cứ ai trên đời này sở hữu giống y chang bạn. Hãy tự tin giơ tay khẳng định “Tôi là chính tôi!”Hãy đến cùng làm nên dấu ấn của riêng mình trong chương trình “Becoming Me - Hành Trình Trở Thành Chính Mình“Khuyến cáo về bài đăng Các bài đăng trên được thực hiện bằng cách sử dụng nguồn lực cộng đồng được dịch lại từ các nguồn khác nhau hoặc do chuyên gia cộng tác viết - luôn nỗ lực cải thiện chất lượng nội dung và nâng cao tính chuyên môn bằng cách cộng tác với chuyên gia tại Tuy nhiên người đọc cần tự kiểm chứng lại thông tin và đặc biệt các bài đăng không thể thay thế các giải pháp cần chuyên môn khác như trị liệu, tham vấn, coaching... bạn có thể tham khảo danh sách các dịch vụ, chuyên gia từ tại đây thêm Vở Bài Tập Làm Văn Lớp 5 Tuần 1, Tập Làm Văn 5Nguồn bài dịch từ trang gốc Bài gốc tiếng Anh thức sản xuất nội dung Dịch & biên tập theo hình thức crowdsourcing - sử dụng nguồn lực cộng đồng tại Cộng tác sản xuất nội dung tại - đồng hành cùng mọi người trên con đường hướng tới cuộc sống hạnh tiết Xem tại đây
Nguồn ảnh UnsplashMột trải nghiệm về chữa lành và chuyển hoá bản thân mà mình nhận ra là Những câu chuyện về bản thân dù là về quá khứ, hiện tại hay tương lai mà ta tạo ra trong nhận thức - đều có ảnh hưởng hết sức mạnh mẽ tới cuộc sống của ta hiện tại và sau này, cụ thể hơn, những gì bạn kể về bản thân bạn trong quá khứ sẽ trở thành câu chuyện lặp lại trong hiện tại và tương lai. Và việc quay về quá khứ để viết lại câu chuyện cũng tạo ra những tác động thực sự tới cuộc sống và định mệnh của cuộc đời thì có vẻ khó hiểu, nên mình sẽ đưa ra một trải nghiệm của bản thân làm ví dụ. Lúc nhỏ, mình từng trải nghiệm việc bị “bắt nạt", luôn là một đứa trẻ yếu đuối, mong manh, cần dựa dẫm vào người anh người chị mình để không bị bắt nạt bởi những đứa trẻ cùng lớp khác. Ký ức của mình về tuổi thơ là một đứa trẻ lầm lũi đi theo chân những kẻ bắt nạt, không có tiếng nói, không dám phản kháng, và điều này vẫn ảnh hưởng đến tâm lý của mình hiện tại - có cảm giác mong manh, bất an, thiếu sức mạnh powerless vẫn hiện diện đâu đó trong mình, trước những sự kiện cuộc đời, cảm thấy khó kết nối với xung quanh. Và chỉ khi mình kể lại với người bạn mình về “câu chuyện cuộc đời" mình, câu chuyện về tuổi thơ, về lúc còn là học sinh mẫu giáo, mình mới nhận ra câu chuyện của “đứa trẻ bên trong" này vẫn đang ám ảnh lấy mình tới hiện tại, và mình quyết định “du hành thời gian" và thay đổi câu chuyện, và thay đổi nhận thức của mình về cuộc mình “du hành thời gian" đơn giản là mình gợi lại những ký ức tuổi thơ ấy, về khoảnh khắc bị bắt nạt, là đứa con nít lầm lũi không dám bộc lộ tiếng nói của bản thân, ấm ức mà không thể lên tiếng. Mình ngồi thiền, nhắm mắt lại, gọi “đứa trẻ bên trong” đến và để em ấy đưa ra những hình ảnh mà em từng trải qua, và mình quan sát trải nghiệm đó. Lúc thiền, mình thấy một đứa trẻ đang bị một đứa trẻ khác ép phải ăn một món ăn mà em không thích, mình hóa thân vào đứa trẻ đó, nhắc nhở em “Em là đứa trẻ hết sức mạnh mẽ. Em có quyền đứng lên nói ra sự thật của mình và được tôn trọng với sự thật đó". Thế là em bé trong ký ức kia - thay vì lại “ăn món ăn nó ghét trong ấm ức", em ấy từ chối đứa trẻ chuyên đi bắt nạt kia, kiên quyết nói “Mình không ăn đâu” và ra đi một cách tự tin, như cách đứa trẻ đấy luôn kỳ lạ thay, là sau trải nghiệm chữa lành ký ức “bị bắt nạt" này, những nhận thức, tư tưởng về việc “bị bắt nạt" hay là “kẻ yếu ớt" không còn ảnh hưởng gì tới mình nữa, không còn làm mình thấy khó chịu hay buồn bã như trước, như thể quá khứ đã thực sự thay đổi, kéo theo sự thay đổi ở hiện tại và cả tương lai - rằng mình sẽ không bao giờ còn để bất kỳ ai bắt nạt, hay là một đứa bé yếu ớt cần phải dựa dẫm sau lưng ai nữa cả. Tương tự, một câu chuyện khác về việc “quay về quá khứ” để “thay đổi định mệnh" là những niềm tin của mình về Tình yêu và Hôn nhân. Tuổi thơ mình lớn lên với những ấn tượng sâu sắc về những mối quan hệ tình cảm chỉ gây tổn thương lẫn nhau, những cảnh vợ chồng bất hoà ăn sâu vào tâm trí của một đứa trẻ mới 3,4 tuổi. Những hình ảnh sứt mẻ tình cảm này đã tạo ra những niềm tin sai lệch của mình về vấn đề Tình cảm, rằng tình yêu là đau đớn, rằng người phụ nữ luôn phải chịu đựng, nhẫn nhục, không có sức mạnh, và luôn bị kiểm soát. Những niềm tin sai lệch trong vô thức này đã thu hút vào cuộc sống của mình những mối quan hệ phản ánh đúng niềm tin đó, đầy tính sở hữu và kiểm soát, đầy nỗi sợ và sự phán xét, và chỉ khi mình quay lại quá khứ, vỗ về em bé bên trong, và dạy cho em rằng “Tình yêu đích thực không phải là bạo lực, giận dữ, khổ đau. Tình yêu đích thực là sự trân trọng, nâng niu, vỗ về, quan tâm, thấu hiểu. Đấy là tình yêu mà em xứng đáng nhận được" - và khi mình thay đổi lại những niềm tin sâu trong tiềm thức, chất lượng các mối quan hệ của mình cũng thay đổi hoàn toàn, luôn thu hút vào cuộc sống những người thực sự trân trọng mình, còn những người không biết cách tôn trọng người khác thì họ sẽ tự động rời đi, không cần phải vật vã cắt đứt liên lạc như giáo sư Tâm lý học Dan Adams trong cuốn “Sổ tay APA về Nhân cách và Tâm lý Xã hội” “Câu chuyện cuộc đời mà chúng ta tự kể ra không đơn giản là phản ánh tính cách, mà chính nó là nhân cách của ta, hay cụ thể hơn, chúng phản ánh những phần quan trọng của nhân cách, bên cạnh những phần khác như đặc điểm, mục tiêu và giá trị của ta.”Câu chuyện cuộc đời mà chúng ta tự kể ra không đơn giản là phản ánh tính cách, mà chính nó là nhân cách của ta, hay cụ thể hơn, chúng phản ánh những phần quan trọng của nhân cách, bên cạnh những phần khác như đặc điểm, mục tiêu và giá trị của câu chuyện cuộc đời mà mình luôn kể với bản thân và người khác rằng “Mình từng là kẻ bị bắt nạt, yếu ớt, phải dựa dẫm vào người khác để thấy được bảo vệ". Tuy rằng câu chuyện có vẻ “rất thật" dựa trên trải nghiệm hồi mẫu giáo của mình, nhưng chính điều này đã tạo ra một vòng lặp của cuộc đời mình, liên tục trong vị thế của kẻ không có sức mạnh, luôn yếu ớt và bị đàn áp bởi kẻ khác, một câu chuyện mà mình luôn phải đặt câu hỏi “Tại sao mình lại đặt bản thân vào tình cảnh này?”, để rồi nhận ra, đấy là một phần nhân dạng đã ăn sâu trong tiềm thức mình, chỉ đến khi người bạn của mình hỏi mình chia sẻ về tuổi thơ, mình mới nhận ra cách kể câu chuyện cuộc đời của mình đã ảnh hưởng sâu sắc thế nào tới cuộc sống hiện tại, dù đã hàng chục năm trôi qua kể từ thời điểm mình còn học mẫu giáo. Tuy nhiên, một điều may mắn là bạn không bao giờ là nạn nhân của hoàn cảnh. Như câu nói của nhà tâm lý học nổi tiếng Carl Jung “Tôi không phải là những gì xảy đến với tôi, mà tôi là người tôi lựa chọn trở thành", bạn hoàn toàn có thể vẽ lại câu chuyện quá khứ của bạn, thay đổi cách bạn kể câu chuyện cuộc đời, từ đó thay đổi cả cuộc đời bạn. Một cách để vẽ lại cuộc đời là ngồi đối thoại với bản thân, xem lại cách bạn đang kể lại câu chuyện cuộc đời, những niềm tin của bạn về cuộc đời. Một vài câu hỏi để bạn suy ngẫm1. Tuổi thơ, quá khứ của bạn như thế nào? Kể ra câu chuyện về quá khứ của bạn tới người bạn thân của bạn, hoặc tự viết ra giấy - để nhận thức được bạn có niềm tin gì bên trong về quá khứ của bạn?2. Thế giới có đáng tin cậy không? Con người có đáng tin cậy không? Nếu bạn có những niềm tin rằng thế giới không đáng tin, bạn sẽ có xu hướng mất kết nối với mọi người, khó xây dựng được các mối quan hệ bền vững. Tất nhiên niềm tin cần được bồi đắp theo thời gian, nhưng nếu bạn không cho ai cơ hội chứng minh với bạn là họ đáng tin chỉ vì những sợ hãi bên trong, bạn đang tự đánh mất cơ hội kết nối và yêu thương cho chính mình 3. Chọn 3 từ để đánh giá chung về câu chuyện cuộc đời bạn? - Chủ đề chính trong cuộc đời bạn là gì? Nếu cuộc đời bạn là một bộ phim, đấy là bộ phim gì? Bài hát nào phản ánh câu chuyện của bạn?4. Niềm tin của bạn về tài chính? Câu chuyện mà bạn thường kể với mọi người về vấn đề tài chính? Ví dụ Nếu gia đình bạn khó khăn về tài chính, bạn có thể có niềm tin rằng tiền rất khó kiếm, từ đó nó ảnh hưởng tới vấn đề tài chính của bạn, và đây là niềm tin mà bạn cần thay đổiTương tự, hãy tìm hiểu thêm những câu chuyện bạn tạo ra về sự nghiệp, về con người, về các mối quan hệ, về tình yêu, đặc biệt đào sâu những vấn đề mà bạn cảm thấy khó khăn và vướng mắc trong cuộc sống. Càng quan sát mô thức suy nghĩ của bản thân và câu chuyện bạn đang tự kể ra, bạn sẽ càng nhận ra Chính bạn là người đang tự vẽ ra cuộc đời bạn, số phận của bạn, chứ không phải ai khác. Khi nhận ra những câu chuyện này bên trong rồi, tiếp theo, bạn có thể sử dụng phương pháp như mình hướng dẫn ở trên - “quay trở lại thời gian" - để vẽ lại câu chuyện cuộc đời, bằng cách như sau1. Ngồi xuống thiền, thả lỏng, thư giãn sâu2. Đặt câu hỏi “Nguồn gốc của niềm tin [... - điền niềm tin của bạn vào đây] bắt nguồn từ khi nào?”3. Quan sát câu chuyện, ký ức quay về4. Vẽ lại quá khứ, bằng cách trở thành nhân vật trong câu chuyện đó, và hành xử khác đi để đem lại kết quả mớiVí dụ, như câu chuyện mình quay lại tuổi thơ, lúc mình còn 3-4 tuổi, thay vì để những đứa trẻ khác chèn ép, buộc mình phải làm điều mình không muốn, mình sử dụng trí óc và nhận thức của mình hiện tại để nói “Không, tôi không muốn làm điều này”, và ra đi một cách tự tin. Tương tự, với những người có niềm tin thiếu thốn về tài chính, hãy quay về quá khứ và thay đổi góc nhìn của bạn về vấn đề tài chính, học cách nhìn vào sự đủ đầy nhiều hơn. Hay với những người có vấn đề về mối quan hệ, bạn hãy xem lại trong quá khứ, điều gì đã tạo ra những niềm tin gây ảnh hưởng tới mối quan hệ tình cảm của bạn ví dụ, niềm tin “tôi không được yêu thương", “tình yêu là khổ đau",... - để từ đó thay đổi góc nhìn quá khứ, thay đổi câu chuyện cuộc đời, từ đó thay đổi cả hiện tại và tương lai của chính bạn. Một lưu ý về bài tập thiền này, đấy là nếu bạn có kinh nghiệm thiền sẵn thì việc quay về quá khứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Hướng dẫn thiền dành cho bạn tại đây Thiền Phương pháp chữa lành cảm xúcViệc thực hành bài tập “quay về quá khứ" đã giúp mình thay đổi rất nhiều khuôn mẫu, vòng lặp của cuộc sống, cải thiện cuộc sống mình ở mọi mặt - từ tài chính, tình cảm, mối quan hệ xã hội, và đặc biệt là thế giới bên trong và bên ngoài của mình ngày càng nhiều màu sắc, nhiều tình yêu thương, sự đủ đầy và kết nối hơn bao giờ hết, để mình thực sự trở thành Nhà sáng tạo cuộc đời, vẽ lên cuộc đời mình khao khát với sức mạnh cá nhân thực bạn thì sao? Bạn đang vẽ ra câu chuyện cuộc đời gì trong vô thức? Và bạn sẽ làm gì, để vẽ lại cuộc đời theo cách mà trái tim, linh hồn bạn thực sự khao khát?Chúc bạn bình yên trong giây phút này!Quỳnh Anh - Mystic Cat Lady —Nguồn tư liệu
"Bố Andersen, bố không nhận ra con sao? Con chính là cố bé Tí hon đây mà. Con là nhân vật năm xưa bố đã sáng tác. Hôm nay con đến đón giao thừa cùng bố đây. Andersen vội vàng đáp lại- Có chứ, bố nhận ra con ngay mà! Một con chim én làm tổ dưới mái nhà của bố đã kể cho bố nghe về cuộc phiêu lưu li kỳ của con, rồi bố đã kể lại cho mọi người nghe đấy. Cảm ơn con vì đã đến đón giao thừa cùng bố. Đêm nay, bố đang rất cô đơn, bố đang nhớ người thân, nhớ Đan Mạch. còn con, bây giờ con đang ở đâu?- Con đang ở một nơi rất xa. Con đã leo lên một tia nắng, bay suốt cả ngày, cho đến khi mặt trời tắt nắng thì con tự bay tiếp bằng đôi cánh của chính mình. Sau đó con đậu trên một bông tuyết trắng muốt, rơi xuống Berlin để gặp bố đúng đêm giao thừa."Những thăng trầm trong cuộc đời và sự nghiệp của Andersen "Rất nhiều bạn hỏi tôi rằng nếu Pierre và tôi cứ giữ lấy bản quyền phát minh, chúng tôi đã có những phương tiện tài chính cần thiết để xây dựng một viện Radium đàng hoàng, mà không vấp phải các trở ngại đã cản trở chúng tôi và ngày nay vẫn còn cản trở bản thân tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn tin rằng chúng tôi đã làm loại hẳn là cần có những người thực tế. Họ luôn luôn cố gắng đạt được nhiều nhất, về công việc của họ và biết giữ gìn quyền lợi của bản thân, mà không quên lợi ích chung. Nhưng nhân loại cũng cần những người biết mơ mộng; những người biết say mê và vô tư theo đuổi một sự nghiệp lớn đến nỗi họ không thể bận tâm đến những quyền lợi vật chất của bản thân mình. Rõ ràng là những người như vậy không thể giàu được, vì họ không muốn giàu."Marie Curie - Nhà nữ khoa học kiệt xuất"- Ngài hãy vẽ chân dung cho Mona Lisa nhé! Khi đó nàng bỗng nở một nụ cười và trở nên thẹn thùng pha chút tinh quái khiến vị danh họa cảm thấy rất ấn tượng. - Tôi sẽ bắt đầu công việc - Leonardo cúi chào Mona Lisa rồi nói - Nhưng tôi xin báo trước với ông là tôi vẽ lâu đấy, có lẽ rất lâu nữa là đằng khác. Để đạt được kết quả như mong đợi, tôi có một yêu cầu sẽ vẽ chân dung quý phu nhân không phải trong lâu đài của ngài, mà là trong xưởng của tôi. Ở đấy, tối sẽ tập chung hơn. Tôi rất mong ông chấp nhận yêu cầu này. Khi Leonado nói đến điều đó, ông thấy nét mặt Mona Lisa lộ vẻ chán ngán. Thậm chí, nàng còn khẽ ngáp và lấy tay che miệng. Lúc ấy, vị danh họa nhận thấy khuôn mặt nàng thật buồn tẻ. Rõ ràng là nàng thất vọng khi nghe ông nói phải mất nhiều thời gian."Leonardo Da Vinci - Thiên tài toàn năng"Nobel đẩy cốc nước về phía anh rồi nói - Cũng còn vất vả lắm anh ạ. Thế còn anh? Chị và các cháu khỏe cả chứ? - Vợ con anh vẫn khỏe. Thế em định bao giờ lấy vợ đấy? Sắp già đến nơi rồi còn gì? Đã yêu đương cô nào chưa? Nobel nói giọng thản nhiên - Ấy chết, em đã lấy vợ rồi! Em rất xin lỗi vì không báo cho anh biết! Cô thư kí đang đi vào đánh rơi cả tập tài liệu cầm trên tay. Cố luống cuống ngồi xuống nhặt từng tờ một. Rorbert trố mắt vì ngạc nhiên, hỏi - Hả? Em lấy vợ rồi ư? Hồi nào vậy? Cô ấy đâu? Tên là gì? Nobel cười lớn rồi nói - Em đã lấy vợ từ lâu lắm ... Vừa nói anh vừa đi lại bàn làm việc cầm quả bộc phá giơ mẫu lên, rồi tiếp - Cô ấy đây, tên là "thuốc nổ"!"Alfred Nobel và bản di chúc bất hủ
Câu chuyện của thằng bạn tôi là một câu chuyện buồn. Nhưng câu chuyện mà tôi kể dưới đây, tôi lại nghĩ nó là một chuyện vui. Nó không hài hài vui vui như những câu chuyện tiếu lâm khác. Mà nó vui, vì thằng bạn tôi đã chọn nó là một câu chuyện hài. Chiều nay tan học, ngồi ở quán nước quen thuộc bên vỉa hè để tán với tụi bạn học. Nước vào, lời ra, thế là nghe được một câu chuyện buồn của cậu bạn. Chuyện xoay quanh với những khó khăn mà cậu bạn tôi đang mắc phải. Gia đình gặp biến cố, toàn bộ kinh phí trang trải cho việc học buộc phải ngưng trệ, việc cần làm của cậu ấy lúc này là bán đi hết số tài sản quý giá đang có của mình, một chiếc máy tính cũ cùng với chiếc xe máy cũng không gọi gì là mới. Có một nét đượm buồn hiện trên khuôn mặt hốc hác của bạn tôi, khuôn mặt mà trước đây vẫn đầy đặn và cực duyên với nụ cười răng khểnh. Câu chuyện kết thúc kéo đến một không gian trầm lặng giữa cái bàn nhựa của bốn thằng sinh viên, cho dù lúc này về chiều, thành phố đã bắt đầu lên đèn nhộn nhịp. Bốn thằng tĩnh lặng như nhau, như cũng muốn an ủi cậu bạn của mình. Nhưng sự yên lặng phút chốc bị phá tan bởi một tiếng nói, “Mấy chú ơi, cho con năm ngàn con mua bánh mì ăn đi mấy chú, sáng giờ con đói quá”. Cả bốn thằng nhìn vào khuôn mặt nhem nhuốc của một chú bé ăn xin, với chiếc áo thun màu vàng đục mà đã phải rất lâu rồi nó là màu trắng. Loay hoay mãi tôi mới lấy được cái ví mỏng tanh của mình ra, nhưng nhận ra mình đã chậm hơn cậu bạn mình, cậu bạn nãy giờ với nét mặt buồn bỗng nhiên mỉm cười một cách tươi rói và nhét vào tay thằng bé đó tờ tiền mà tôi nghĩ có thể mua được thứ gì đó ngon hơn bánh mì. Đợi khi cậu bé đi rồi, bạn tôi mới quay lại với chúng tôi và cười tươi nói rằng “Hình như tao còn sướng hơn nhiều người tụi mày à ! Mỗi người có một câu chuyện và tao nghĩ câu chuyện của tao vẫn chưa đến nỗi nào đâu, vẫn ngày ba bữa được mà”…Ừ thì là thế ! Mỗi người trong chúng ta ai cũng có những câu chuyện của riêng mình, có chuyện buồn chuyện vui, nhưng điều quan trọng nhất, đó là mỗi chúng ta chính là tác giả của câu chuyện đời mình, hay dở khác nhau. Do đó khi đứng trước một khó khăn nào đó, chúng ta xin đừng bỏ cuộc, và hãy nghĩ đó là những bước ngoặc của câu chuyện cuộc đời, nơi mà ta thể hiện năng lực sáng tác. Cũng như chiều nay có một ai đó đang rong rủi bên đường để kiếm cho mình hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp. Nguồn Tản Văn Cuộc Sống
kể về cuộc đời